Nhiều người dân "phớt lờ" trước những cảnh báo về bệnh đi tả cấp vì họ không nhận thức được mức độ hiểm nguy của nó. Họ đồng cân nghĩ neo người giản, đi rửa thì uống vài viên thuốc, nặng hơn truyền vài chai nước là khỏi mà không lường được những hậu quả nặng nề. Suy kiệt, bệnh xuất tinh sớm tử vong nhanh chóng
Tả là 1 trong 3 bệnh tối nguy hiểm, thuộc diện kiểm dịch quốc tế (tả, dịch hạch lạc và sốt vàng), bởi vì một loại vi khuẩn hình dấu phấy gây ra, truyền nhiễm bằng đường tiêu hoá, bộc lộ lâm sàng là ỉa lỏng nhiều và nôn nhiều lần. Tình trạng đi ngoài, nôn liên tiếp khiến người bệnh chóng vánh mất nước, điện giải, truỵ tim mạch, suy kiệt và tử vong nhanh nếu không được điều trị kịp thời. Trên thực tế, trong 3 đợt dịch gần đây, tuy số phận bệnh nhân dịp đến viện trong tình trạng bị tụt huyết áp, tay chân co dúm, chẳng thể tự đi lại được rất nhiều nhưng chưa có tử vong. Thậm chí, có bệnh nhân dịp nặng, bị suy thận, phải chạy thận. Tình trạng mất nước, suy kiệt, tụt huyết áp này sẽ dẫn tới tử vong nhanh nếu không được điều động trị kịp thời. Phẩy khuẩn tả có trạng thái tấn công man di lứa tuổi. Song ở nơi chưa có dịch, người lớn mắc nhiều hơn, ở vùng có dịch lưu hành, trẻ con và người già mắc nhiều hơn vì chưng sức để kháng kém.Biểu hiện lâm sàng của bệnh như sau:
- Khởi bệnh đột ngột, cực kì tiện trước, nôn sau: Đại tiệna lúc đầu có phân, sau lỏng, toàn nước, màu trắng đục như nước vo gạo mê hoặc nước canh đậu có những hạt trắng lổn nhổn, mùi tanh. Nôn sau ỉa lỏng, lúc đầu là nước và thức ăn, sau giống như nước phân. Đại tiện và nôn dễ dàng, số lượng nhiều, nhanh chóng dẫn đến tình trạng mất nước và rối loạn điện giải. - Thường không đau bụng huyễn hoặc đau nhẹ, không mót rặn. Không sốt mê hoặc sốt nhẹ. - Sau vài giờ hết sức tiện và nôn liên tục, chóng vánh dẫn đến sốc bởi giảm ti tỉ lượng máu lưu hành: mặt hốc hác, mắt trũng, má lõm, môi khô, da nhăn nheo, xanh tím, hạ nhiệt độ, tụt huyết áp, mạch nhanh, nhỏ, khó bắt, tiểu tiện ít rồi vô niệu… - Nếu không được điều trị bệnh nhân sẽ tắt thở bởi vì sốc không hồi phục, bởi vì suy thận, nhiễm toan mê hoặc ngừng tim. - Tuy nhiên, nhiều trường học hợp là các trạng thái nhẹ (ỉa chảy vài lần, không mất nước) huyễn hoặc không triệu chứng.Người lành mang vi khuẩn – nguồn lây nguy hiểm
Có thể gọi vi khuẩn tả là một thằn lằn nguy ẩn chứa lâu dài. Vì nó có thể sống trong nước máy từ 4 – 40 ngày (nồng độ chất diệt khuẩn không đạt chuẩn), trong nước giếng thơi từ 3 -đến 30 ngày, trong nước sông từ 17 – 19 ngày, trong nước hồ ao từ 3 – 30 ngày, trong nước biển từ 4 – 47 ngày, trong bánh mì, nem rán chua, nem chạo, rau sống, mắm tôm, mắm tép từ vài ngày đến hàng phục tuần, trong ruồi từ 2 đến 3 tuần. Như thế, nếu không trừ diệt triệt để nguồn lây nhiễm này, số người mắc vi khuẩn tả không phải là ít. Nguồn lây bệnh tiêu chảy cấp nguy hiểm có trạng thái là bệnh nhân dịp đang bị bệnh và người lành mang vi khuẩn. Người lành mang vi khuẩn là những người mang vi khuẩn mà không triệu chứng huyễn hoặc trạng thái nhẹ. Ðây là nguồn lây bệnh hiểm nguy bởi người ta không biết để điều động trị, cứ ngấm ngầm trong cộng đồng rồi đến lúc nào đó bùng phát lên thành dịch. Trong khi chúng mình không kiểm soát được người lành mang vi khuẩn, họ vẫn đâm ra hoạt, giao du, đi tới nhiều vùng miền. Nếu phân của họ chứa vi khuẩn lây ra môi trường học thì sẽ khiến nhiều người có nguy cơ nhiễm rồi lại tiếp kiến thô lỗ lây lan. Phương thức truyền nhiễm bệnh ỉa chảy cấp hiểm nguy là lây lan qua đường ăn, uống vì danh thiếp thức ăn huyễn hoặc nước uống bị nhiễm túc trực tiếp kiến hay gián tiếp với phân hay chất nôn của người nhiễm vi khuẩn. Người ta đã thấy nhiều vụ dịch xảy ra tản phát vì chưng ăn phải các hải sản sống mê hoặc nấu chưa chín. Các vụ dịch lớn xảy ra thường bởi ô nhiếm nguồn nước, ô nhiễm các thực phẩm có tính tiêu dùng rộng rãi trong dân chúng. Ngoài ra còn có thể lây bệnh gián tiếp kiến qua ruồi nhặng, bệnh xuất tinh sớm chuột. Trong đường tiêu sinh và lông cánh, chân, vòi của ruồi có trạng thái chứa tới hàng triệu mầm bệnh.Theo dantri
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét