Bố chồng cứ hặm hụi hầm cháo chân giò cho tôi ăn có sữa. Nhiều baking soda mua ở đâu khi ăn không nổi, tôi cũng phải gắng nuốt bởi chưng thấy thương ông. Ông còn tắm cho cháu một cách thành thạo nhẹ nhàng.
Kể ra những điều động này, tôi nghĩ có bạn sẽ cho rằng tôi nói dối, làm chi có cha chồng nào tuyệt vời, chịu thương chịu xót thương chịu khó đến vậy. Nhưng tôi xin cam đoan, những gì tôi kể hoàn trả toàn là sự thật, và tôi vẫn đang chìm trong hạnh phúc khi có một người bố chồng trên cả chuẩn 10 đây. Tôi lấy chồng khi tròn 25 tuổi. Chồng tôi là lái xe đường dài cho nên thường hay xa nhà, có khi anh đi tới 4,5 ngày mới về lại. Khi yêu, tôi cũng lăn tăn lắm khi quyết định lấy anh. Người ta thường nói "Nhất dân lái xe" mà. Anh đi xa, lại ở ngoài đường ban đêm như thế, chuyện trai gái cũng khó tránh và tôi cũng chẳng thể kiểm rà soát được. May mắn không nói gì, chứ tiền cần một tai nạn nhỏ, tôi mất chồng như chơi. Nhưng rồi tôi vẫn cưới anh, bởi gia đình anh quá tốt, khiến tôi cảm thấy yên tâm, phẩm bình an.Nhớ ngày đầu dẫn tôi về ra mắt, ba mẹ anh đã không cho tôi làm gì, dù rằng tôi gắng chứng minh mình đảm đang. Mẹ chồng tương lai còn đùa, bắt anh dẫn tôi lên nhà trên chơi để bà làm gà cho khỏi vướng (tôi cứ loay hoay theo bà). Còn cha chồng tương lai thì ra vườn, hái thanh long chín đỏ vào cho tôi ăn. Mọi người đều hòa đồng, dễ gần, đặc biệt rất thương xót yêu tôi thành ra tôi không hề có cảm giác đơn chiếc khi tới nhà anh.Vắng chồng tôi, cha nội chồng chăm nom tôi rất chu đáo. Sáng ông đi chợ, mua thức ăn sáng về cho tôi, rồi mua giò, móng heo về hầm để chiều tôi về ăn. Ông ép tôi ăn đến nỗi tôi sợ cả ăn. Ông thường xuyên nói với tôi rằng "ba xem con như con gái của mình vậy. Thằng K đi miết, giờ đồng cân còn 2 cha nội con ở nhà, phải nương nhờ nhau mà sống. Con đi làm về mệt, lại bầu so bì thành ra mọi chuyện cứ để ba làm. Chỉ cần con chịu xót thương chịu khó ăn uống, nghỉ ngơi cho cháu ba khỏe mạnh là được". Tôi đã hãnh diện và cảm kích vô cùng khi nghe ông nói như vậy. Một tuần, ông bắt tôi về nhà mẹ đẻ cũng vài ba lần. Ông nói tôi ở nhà hoài sẽ buồn, nên đi ra ngoài chơi cho khuây khỏa. Rồi ông còn tự tay mua quà biếu ba mẹ tôi. Mỗi khi có tiền lương hưu, ông đều gọi tôi lại, dúi vào tay tôi vài trăm ngàn, bảo đi mua váy bầu đẹp đẹp mà mặc đi làm, mua cái gì ngon ngon biếu ba mẹ, mua giày mà mang… Tôi không nhận thì ông hờn dỗi.Thi thoảng chồng tôi về, cha chồng tôi lại bắt anh đưa tôi đi chơi, rồi đi ra ngoài ăn uống cho thoái mái. Vì thế, sống với cha chồng, tôi sung sướng như tiên khi chẳng phải làm gì, còn được ông chiều chuộng vô cùng. Khi biết tôi mang thai bé trai, cha nội chồng tôi vui đến nỗi đi khoe khắp man di nơi. Ông đến nhà mấy bác hàng xóm, cứ oang oang là chuẩn bị có thêm cháu đích tôn. Thấy ông mừng, vợ chồng tôi cũng vui theo.
Khi sinh cháu, tôi về nhà mẹ ở cữ. Dự định ở tới khi đi làm lại mới về. Nhưng thằng bé chẳng hiểu sao cứ khóc ngày khóc đêm. Cả nhà tôi, bố chồng tôi đều nóng ruột. Bế lên tận bệnh viện nhà pha cũng không biết bệnh gì. Cuối cùng, ông tôi bảo hay là chuyển về nhà chồng ở, thay đổi địa điểm xem thế nào. Tôi cũng băn khoăn lắm, rồi gia đình tôi cũng bảo không có ai chăm khi tôi ở bên đó cả. Không ngờ, cha nội chồng tôi lên tiếng bảo để ông chăm. Ai cũng bất ngờ nhưng ông khẳng định đã từng chăm mẹ chồng tôi đẻ, nên sẽ không có vấn đề gì trong việc chăm con dâu cả. Con cháu có gì mà ngại ngùng. Chồng tôi cũng nói vào, không còn cách nào khác, tôi phải dọn về nhà chồng ở trong muôn vàn nỗi lo.Nhưng đúng là tôi lo thừa khi ông chăm tôi còn có phần chu đáo hơn cả mẹ đẻ. Sáng nào ông cũng nấu nước xông bưng vào tận phòng, rồi bế cháu cho con dâu ăn sáng. Sau đó, ông hầm cháo cẳng giò cho tôi ăn có sữa. Nhiều khi ăn không nổi, tôi cũng phải nỗ lực nuốt bởi thấy thương xót ông. Bố chồng tôi còn tắm cho cháu một cách thành thục nhẹ nhàng. Ông thường xuyên gọi con tôi là "cún con" đầy yêu thương. Chiều nào ông cũng ẵm "cún con" đi vòng vòng ngoài sân để bé hít thở không khí trong lành. Hàng tháng, cha chồng tôi đều cân xem bé có lên được mấy lạng. Ngày chích ngừa còn được ông dùng bút đỏ khoanh lại, tới ngày là hớn hở bắt tôi bế bé, ông đèo đi chích ngừa. Nhìn ông hặm hụi làm cả ngày không ngưng tay, tôi xót thương ông nhiều nhưng chẳng biết làm gì để giúp ông, mà có làm ông cũng chẳng cho tôi làm. Chồng tôi về, thấy ông chăm tôi kĩ đến nỗi anh phải thán phục. Chính tôi cũng không nghĩ có người bố chồng nào đảm đang, giỏi như ông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét